Có một bài học bố mình không dạy bằng lời
- 3 ngày trước
- 3 phút đọc
Hồi còn nhỏ, bố hay dẫn mình đi bơi và trực tiếp dạy mình học bơi.
Bố thường đứng ở giữa bể, làm cái đích để mình bơi tới. Mình ngây thơ bơi về phía bố, vừa ngụp lặn dưới nước với những động tác bơi vụng về mới học, vừa thấp thỏm mong chờ "về đích" và được ôm vào lòng bố.
Xong thế nào, mình bơi mãi không tới đích. Một đoạn bể lúc đầu trông có vẻ gần, mà sao khi bơi lại thấy xa vậy nhỉ? Xong nhờ cặp kính bơi có thể lờ mờ nhìn được dưới nước, mình phát hiện ra: mình càng bơi lại gần, bố lại càng bước lùi lại cho khoảng cách xa hơn! Mình ấm ức lắm, những lần như vậy thấy rất giận bố. Kiểu như bị bố "lừa" vậy! Mình thì nhăn nhó, còn bố thì cười hềnh hệch.
Tự nhiên giờ nhớ lại câu chuyện này, mình cứ thấy buồn cười. Vì sau này con mình học bơi, mình cũng sẽ "lừa" nó y như vậy.
Nhưng xong, tự nhiên mình cũng thấy có mấy suy nghĩ. Câu chuyện trẻ con này thật ra lại là ẩn dụ cho nhiều bài học mà đến giờ mình vẫn phải đang học.
Khi còn nhỏ, chúng ta cứ nghĩ đơn giản rằng cuộc đời sẽ luôn có một cái đích để hướng đến. Mọi thứ chúng ta làm là để đi từ điểm A đến điểm B. Ở độ tuổi này thì mình phải sở hữu những cái nọ... Và đúng, việc hình dung về một cái đích, có cho mình một vài mục tiêu hữu hình để hướng tới, sẽ giúp chúng ta dễ dàng tổ chức được hành động của mình và có nhiều động lực hơn để thực thi.
Nhưng cuộc đời này, suy cho cùng, làm gì có đích đến? Nếu có, đích đến duy nhất có lẽ chỉ là cái chết, là cái mà chắc chắn không ai muốn... vội vàng "về đích" nhanh cả! Tất cả những mục tiêu, mục đích mà chúng ta đặt ra trong công việc, cuộc sống... thật ra đều chỉ mang tính tùy chọn (optional). Việc có đạt được nó hay không, không quan trọng bằng việc nó có giúp cho hành trình của cuộc đời mình có hạnh phúc hơn, ý nghĩa hơn, trọn vẹn hơn hay không.
Nếu như bám chấp vào cái đích và chỉ quan tâm mình đã về đích chưa (giống như mình lúc trẻ con), thật ra sẽ khiến chúng ta bỏ lỡ đi 2 thứ:
1 là việc tận hưởng cuộc hành trình.
2 là việc khám phá khả năng thật sự của mình.
Nếu chỉ bơi về đích là xong, mình sẽ không thể biết rằng năng lực của mình thật sự ở đâu. Sự thoải mái và an toàn ở vạch đích sẽ khiến mình bỏ lỡ đi cơ hội được nhận ra rằng mình hoàn toàn có thể bơi xa được hơn như thế. Khi đó, mục tiêu lại vô tình trở thành "buồng giam" của những tiềm năng. Mà nếu không được sống trọn vẹn với tiềm năng, khó có thể nói rằng đó đã là một cuộc sống trọn vẹn.
Vậy nên, ở một góc độ nào đó, về đích rồi lại cần phải có vạch đích mới. Và việc không bao giờ thật sự về đích, nghịch lý rằng là: chính nó cũng là một mục đích.
Thêm nữa, mặc dù việc vùng vẫy giữa bể nước khá tốn sức, nhưng ta sẽ chỉ hoảng loạn và sợ hãi khi không biết mình đang làm gì. Nếu như có niềm tin hơn vào khả năng của bản thân, tâm lý ta có thể sẽ vững hơn, thoải mái tận hưởng sự nổi trôi của dòng nước hơn là gồng mình gắng sức chống lại nó.
Mình không nói chúng ta không cần mục tiêu. Mà rằng chúng ta không nên quá bám chấp vào nó, và bị đóng khung tầm nhìn của mình bởi nó. Vì điều quan trọng, mình nghĩ, không phải là chuyện về đích nhanh hay chậm, rồi hay chưa, mà nằm ở việc ta có đang bền bỉ hướng về phía trước không, và đang tận hưởng những bước đi chân thành của mình ở mức độ nào.
Không cần gì phải vội cả. Cứ bình tĩnh, thoải mái, tập trung, và kiên trì đi tiếp là được rồi.
Cosmic Writer



Bình luận