Câu trả lời bạn mải miết tìm kiếm có lẽ vẫn nằm sâu trong bạn
- 16 giờ trước
- 4 phút đọc
Biết mình là một cảm giác cực kì mới lạ, nhưng cũng cực kì quen thuộc.
Khoảnh khắc mình nhận ra tầm quan trọng của việc này, cũng là khi cuộc đời mình rẽ sang một bước ngoặt lớn. Đó là một buổi chiều ở Melbourne, năm 2017.
Hôm ấy, không hiểu thế nào, mình mua canvas, cọ và màu về để vẽ (vẽ vốn là sở thích của mình từ hồi còn nhỏ, nhưng khi lớn hơn thì mình không còn duy trì nó nữa vì nhiều trách nhiệm trong học tập và công việc).
Được kết nối trở lại với một niềm vui tuổi thơ đã tình cờ đánh thức trong mình một cảm nhận gì đó mà dường như đã rất lâu bị dồn nén. Mình tận hưởng trải nghiệm vẽ đó và dễ dàng vào được trạng thái say mê mà nhà tâm lý Mihalyi Czsikzentmihalyi gọi là dòng chảy (flow). Đó là một sự vui thích sáng tạo mà trong nhiều năm mình không được cảm thấy.
Rồi trong một khoảnh khắc, mình nhận ra: tình yêu dành cho nghệ thuật không phải chỉ là của riêng mình. Mà nó là một phẩm chất đã được nuôi dưỡng và gìn giữ trong gia đình mình trong nhiều thế hệ. Đó là một phẩm chất hoàn toàn tự nhiên mà mình may mắn sở hữu.
Nhìn lại, mình thấy trải nghiệm rất giống với cách mà Socrates từng ẩn dụ: sự học thực chất không phải là lĩnh hội cái mới, mà là nhớ lại những trí tuệ đã vốn có, nhưng lại chưa từng được nhận ra.
Giống như thể, mình vừa khám phá ra được một điều mới về bản thân, nhưng nó lại là một sự thật quen thuộc đến hiển nhiên vốn dĩ đã tồn tại trong mình, nhưng lại bị vùi lấp đi sau nhiều năm phải va vấp học cách làm người lớn. Sự quay trở về với những niềm vui tuổi thơ giúp mình chạm đến đứa trẻ bên trong, và cho phép nó được sống ra những năng lượng trung thực và thuần khiết nhất.
Sau hôm đó, mình đã suy nghĩ rất nhiều về hướng đi của mình trong tương lai. Mình không quyết định trở thành họa sĩ, vì mình nghĩ bản thân không đủ tài năng cho nó, nhưng mình muốn tìm kiếm trở lại sự say mê trong công việc như cái cách mình đã từng say mê những thú vui tuổi thơ.
Câu hỏi đó khiến mình phải nhìn sâu vào bên trong, và khởi đầu một hành trình học hiểu về bản thân (mà mình không hề biết trước là sẽ kéo dài nhiều năm trời).
Và mình nhận ra: thứ khiến mình cảm thấy say mê và được "đánh thức" chính là việc được sáng tạo, và việc được thấy những sáng tạo của mình mang lại ý nghĩa cho người khác.
Sau một khoảng thời gian nửa năm cân nhắc, mình quyết định từ bỏ chuyên ngành kiến trúc (mà mình đã theo đuổi trong suốt 5 năm trước đó), và chấp nhận bắt đầu lại từ con số 0 với hướng đi mới. Mình chuyển sang học về truyền thông, học cách viết và chia sẻ, học về tâm lý, triết học, thiền định, con người...
Dần, những gì mình đã học và tích lũy trở thành chính những chia sẻ của mình trên trang Cosmic Writer. Và trong khoảng 5 năm đó, những bài học của mình cũng đã gián tiếp giúp ích cho hàng trăm ngàn người. Không ít lần xuyên suốt hành trình đó (chẳng hạn như bây giờ), mình nhận ra bản thân đang thực hiện được chính những điều mà mình của gần 10 năm trước khao khát.
Mình nghĩ, bài học lớn của cuộc đời đều chỉ xoay quanh 2 chữ: "biết" và "dám".
"Biết" là biết mình thật sự muốn gì.
"Dám" là dám sống theo sự thật ấy.
Chữ "dám" có lẽ là câu chuyện của một hôm khác. Nhưng chữ "biết" là thứ mà mình thấy tưởng đơn giản mà lại khó khăn, tưởng hiển nhiên nhưng lại cực kì quan trọng. Và khi nhận ra nó rồi, thì lại phải hiểu rằng "biết" không phải là thứ gì mới lạ, mà như Socrates từng nói, nó chính là khám phá trở lại những điều quen thuộc.
Đó là lý do hành trình hiểu về bản thân sẽ cảm thấy giống như trở-về-nhà. Nếu như thực hành đúng, nó không dẫn bạn đi đâu xa cả, mà dẫn bạn quay trở về với những gì cơ bản nhất làm nên con người mình. Nó giúp bạn soi sáng về hành trình đã giúp bạn trở thành con người mình đang là, và nhặt lại những mảnh tri thức mà đâu đó trên con đường bạn đã vô tình làm rơi.
Và có lẽ: câu trả lời bạn đang miết mải kiếm tìm không nằm trong một cuốn sách nào đó, hoặc trong lời khuyên của một ai khác. Mà nó vẫn luôn nằm sâu trong bạn, và đang chờ đợi được bạn nhìn ra?
Cosmic Writer



Bình luận