Tu không phải là thoát tục, tu là "sửa mình".
- 28 thg 1
- 2 phút đọc
Nhiều người nghe đến chữ "tu" là sẽ nghĩ đến thứ gì vĩ mô lắm, như kiểu phải lên núi, vào rừng, thực hành mấy thứ triết học cao siêu.
Nhưng thực chất, "tu" nó đơn giản hơn mọi người nghĩ. Chính xác hơn thì để thật sự "tu" không dễ, nhưng tôi nghĩ nếu hiểu đúng thì sẽ thấy nó chẳng phải thứ gì "trên trời" cả.
Về bản chất, chữ "tu" nó có nghĩa là sửa sang, chỉnh đốn. Mọi người cứ hình dung tu nó chính là bắt nguồn từ tu sửa, tu bổ, tu dưỡng vậy. Nhìn chung, nó là sự sửa sang, sự thay đổi, sự chỉnh đốn cho tốt hơn, cho hoàn thiện hơn.
Một căn nhà đã dột nát, cũ kỹ thì cần phải được tu sửa. Một thân thể yếu mệt muốn khỏe mạnh hơn thì cần phải được tu bổ. Một con người có năng lực, đạo đức yếu kém thì cần phải được tu dưỡng. Một bộ kỹ năng công việc đã cũ mòn thì cần phải được tu nghiệp.
Tương tự như vậy, khi bạn có ý thức sửa đổi chính mình, muốn mình trở nên tốt hơn... thì ấy là bạn đang tu. Khi bạn nảy ra ý nghĩ tiêu cực về người khác, rồi bất chợt nhận ra và dừng lại: "nghĩ như vậy là không được", thì đó chính là đang tu. Khi bạn tự thấy mình yếu kém ở cái kỹ năng kia, muốn học thêm để giỏi hơn để cuộc đời nó nhẹ nhàng trôi chảy hơn, ấy cũng chính là đang tu. Bạn thậm chí có thể vừa đọc bài viết này vừa tu, nếu như ý nghĩ này của tôi làm bạn thấy mình học được một điều gì đó để mình tốt hơn, chứ chẳng cần bạn phải xuống tóc hay đi đâu cả.
Và ngược lại cũng vậy. Người đọc nhiều, am hiểu mọi loại kinh sách, nhưng không có sự thực hành, tư duy thiếu minh triết, hành xử thiếu vị tha, không kỷ luật và rèn giũa bản thân,... thì có thể triết lý rất hay nhưng vẫn chưa phải tu. Đó mới là học nhưng chưa có hành, tiếp thu nhưng chưa có sửa đổi.
Vậy nên bản chất của "tu" chỉ đơn giản là sửa mình. Và điều kiện cần để "tu" là phải dám trung thực nhìn nhận lại mình và bền bỉ hướng đến cái tốt hơn. Là bỏ những thói xấu của bản thân. Là học thêm kỹ năng mới. Là đối xử làm sao cho tử tế hơn với mọi người cũng như với mình. Tất cả những việc đó, như tôi thấy, đều rất khó, và cần phải thực hành cả đời.
Nhưng khi đã thực hành rồi, tôi nghĩ bạn cũng sẽ nhận ra: "tu" như vậy vốn chẳng phải để đạt đến thứ gì cao siêu, mà là để mình sống trọn vẹn hơn với cuộc đời ngắn ngủi của mình. Và vì thế, bản thân quá trình đó cũng đã là đích đến.
Cosmic Writer



Bình luận