top of page

Vì sao mẹ đã phải đánh đổi bằng từng ấy nỗi đau để ta được sinh ra?

  • 3 ngày trước
  • 3 phút đọc

Trên thang đo số học (NRS) tức thang đo được sử dụng để đo lường mức độ đau đớn thể xác, thì đau đẻ là cơn đau thường được đánh giá ở mức 9-10, nghĩa là mức cao nhất.

Mình là nam giới, tất yếu sẽ không bao giờ biết đau đẻ là như thế nào. Nhưng từ nhỏ đã luôn thấy mọi người thường nhắc đến nó như một nỗi đau thể xác thuần túy và cực hình nhất. Một điều mà mình sẽ không bao giờ trải nghiệm.

Nhưng điều này khiến mình suy nghĩ.

Chúng ta được sinh ra từ nỗi đau của người mẹ. Thậm chí trong những xã hội nguyên sơ, khi y học và điều kiện an toàn chưa đảm bảo, thì đôi khi còn là từ sinh mạng của người mẹ. Thế nhưng, mỗi đứa trẻ sinh ra lành lặn đều vẫn thường được xem như một "điều kỳ diệu" hoặc một "món quà của tạo hóa". Và nếu may mắn, đứa trẻ ấy sẽ còn được nuôi dạy trong sự che chở, yêu thương.

Do đó, mỗi con người đều mang trong mình một giá trị tự thân (intrinsic worth), được xác định từ chính những gì mà cha mẹ chúng ta đã quyết định đánh đổi. Và giá trị ấy lớn tới mức một người mẹ sẵn sàng trải qua nỗi đau thể xác tận cùng nhất để bạn được sinh ra, mà chưa cần biết bạn rồi sẽ là người như thế nào.

Suy nghĩ này bỗng khiến mình dừng lại một chút. Không phải chỉ vì niềm trân trọng và biết ơn, mà còn vì câu hỏi rằng liệu chúng ta đã nhận thức được và tin vào giá trị tự thân ấy của mình hay chưa? Đã sống như thể chính bản thân ta là một "món quà", hay "một điều kỳ diệu" hay chưa? Vì sao đã phải đánh đổi bằng từng ấy nỗi đau để được sinh ra, nhưng đôi khi chúng ta lại bỏ mặc chính mình, chán ghét chính mình, hoặc sống những năm tháng đời mình một cách hoang phí?

Trên góc độ bản thể học thuần túy, triết gia Hannah Arendt cho rằng sự ra đời (natality) không chỉ là một sự kiện sinh học, mà còn là nền tảng quan trọng định nghĩa về cuộc sống. Mỗi đứa trẻ được sinh ra không phải chỉ là một "con người" (theo cách miêu tả thực dụng), mà còn là những chủ thể của ý thức, là những sự khởi đầu mới, là những tâm hồn có khả năng sáng tạo, yêu thương, và thay đổi thế giới xung quanh mình.

"Điều kỳ diệu" của mỗi con người do đó nằm ở sự tự do. Không phải chỉ là sự tự do lựa chọn, mà còn là tự do để trở thành những khả thể mới, tạo ra những giá trị mới, hoặc thậm chí là sinh ra những "điều kỳ diệu" mới.

Cuộc đời dạy chúng ta những điều kiện. Mình phải đạt được điều kiện này mới xứng đáng được yêu thương, đạt điều kiện kia mới xứng đáng được tôn trọng... Nhưng sau cùng, mình nghĩ, để hiện thực hóa được giá trị tự thân của mình, chúng ta nên chấp nhận buông bỏ những điều kiện như vậy. Đặc biệt là những điều kiện bên ngoài của xã hội.

Thay vào đó, hãy trân trọng sự hiện diện của chính mình, nhận ra rằng tự thân đó đã chính là "điều kỳ diệu", và sống thật trọn vẹn với sự thật này.

Cosmic Writer

 
 
 

Bình luận


bottom of page