top of page

"Cái gì khó quá thì vừa khóc vừa làm"

  • 19 thg 11, 2025
  • 3 phút đọc

Nhìn chiếc meme chú ngựa vừa khóc vừa chạy trong cơn mưa, tự nhiên mình nhớ tới một câu chuyện này, chắc cũng phải từ hơn chục năm trước.


Đêm hôm ấy, bạn người yêu mình đang phải ôn bài để chuẩn bị cho hôm sau thi cuối kỳ (hồi ấy bạn học năm 3). Mình không nhớ thi môn gì, chỉ nhớ là bạn rất áp lực và căng thẳng. Hồi ấy bọn mình đi học ở nước ngoài, mỗi môn học là cả một khoản tiền lớn của gia đình, nên chuyện qua môn hay không cũng là một việc quan trọng, một gánh nặng tài chính không nhỏ. Vậy nên trách nhiệm là chỉ có học và phải qua môn, bằng mọi giá. Trong căn phòng trọ chật hẹp, đầy những tờ tài liệu, đề cương...


Thế rồi, tới nửa đêm, trong khi vẫn đang ngụp lặn với đống kiến thức, thì có tin nhắn của gia đình từ Việt Nam gửi sang. Cả thế giới bỗng như sụp đổ... khi bạn nhận tin ông ngoại vừa mất, người có lẽ mà bạn thương nhất trong gia đình. Chuyện diễn ra hoàn toàn bất ngờ, vì khi ông bệnh, gia đình sợ bạn ở xa lo lắng nên không cập nhật thông báo gì cả. Tới khi xong mới có người gửi tin sang, lại vào đúng lúc bạn đang căng thẳng nhất.


Nhận được tin, bạn không còn suy nghĩ được gì nữa, bật khóc nức nở. Cái cảm giác ân hận và có lỗi vì đi học xa, không được ở bên gia đình, khiến bạn không nín được nỗi đau trong mình. Chứng kiến cảnh đó, ngoài lo lắng, xót xa và dỗ dành, an ủi... mình thật sự không biết phải làm gì khác. Vì chính mình lúc đó, cũng chưa thật sự hiểu được việc mất đi người mình yêu nhất, thậm chí còn là khi không được ở cạnh họ, là cái cảm giác như thế nào.


Thế xong, khóc một hồi, như mình vẫn nhớ, bạn... lau nước mắt, nín khóc, và rồi quay lại học tiếp. Chuyện buồn thì cứ để đấy đã, nặng lòng thôi cứ tạm gạt qua một bên. Bây giờ có việc quan trọng khác cần làm. Và thế bạn làm. Bạn lại học tiếp, ôn bài tiếp trong đêm hôm đó với sự tập trung đáng nể, như thể chưa có chuyện gì xảy ra, như thể có một tiếng nói thầm nhắc bạn rằng mình không được phép từ bỏ.


Sáng hôm sau, bạn đi thi. Mình không nhớ kết quả thế nào, chỉ nhớ rằng bạn đã hoàn thành tốt. Bạn bước ra khỏi phòng thi mà tâm trạng nhẹ nhõm, và như mình thấy, có thêm cả một chút tự hào. Sau hôm đó, thi cử xong xuôi, bạn mới có thời gian để suy nghĩ, nhìn lại những kỷ niệm với ông, và cho phép mình được... buồn.


Câu chuyện này cứ làm mình suy nghĩ mãi. Một câu chuyện đời thường diễn ra trước mắt, mà làm mình học được rất nhiều về cái mà chúng ta vẫn gọi là "nội lực", hay sức mạnh về tinh thần. Sức mạnh thật ra không phải là để đè đầu cưỡi cổ ai hay để chinh phục thứ gì cao siêu, mà nhiều khi chính là để chúng ta lì lợm hơn khi bị... đời vả, để tự hàn gắn khi mọi thứ tan vỡ, để lau nước mắt đi tiếp trên hành trình mà mình cần đi.


Và mình nhận ra: chúng ta nhiều khi mạnh mẽ hơn mình tưởng rất nhiều. Càng trong những sóng gió thì sức bật, sức bền của bạn càng được thể hiện rõ hơn. Nhìn nhận theo cách này, thì mọi khó khăn, thử thách, biến cố của cuộc đời, thật ra cũng đều chỉ là những "bài thi" mà vũ trụ gửi đến, để bạn tự khám phá ra ý chí trong mình, để nhắc rằng bạn thật ra không yếu đuối chút nào cả.


Và sự trưởng thành, không phải là khi mọi thứ đều ổn, mà là dù có bất ổn cỡ nào, bạn cũng vẫn đủ vững để không gục ngã, và vẫn đủ bình tĩnh để đối diện và vượt qua.


Dù mọi thứ có khó khăn đến đâu, mình hy vọng, rằng bạn của tương lai sẽ thấy tự hào và biết ơn khi nhìn lại về những cố gắng của bạn bây giờ.


Cosmic Writer


 
 
 

Bình luận


bottom of page